Tái chế bao gồm việc xử lý các vật liệu đã qua sử dụng thành sản phẩm mới để ngăn chặn lãng phí các vật liệu tiềm năng hữu ích, giảm tiêu thụ nguyên liệu thô mới, giảm sử dụng năng lượng, giảm ô nhiễm không khí (từ việc đốt rác) và ô nhiễm nước (từ việc chôn lấp) bằng cách giảm nhu cầu xử lý chất thải thông thường, và giảm lượng khí thải nhà kính so với sản xuất từ nguyên liệu thô ban đầu.[1][2] Tái chế là một thành phần quan trọng trong việc giảm thiểu chất thải hiện đại và là thành phần thứ ba của hệ thống phân cấp chất thải Giảm thiểu, Tái sử dụng, Tái chế.